Chiếc ṿng cẩm thạch

 

Tôi đeo chiếc ṿng này chắc chắc phải hơn mười lăm năm rồi. Có một dạo không bíêt v́ sao tôi ao ước có một chiếc ṿng cẩm thạch có màu xanh biếc mănh liệt đến độ tối ngủ cũng chỉ thấy có chiếc ṿng thôi. Tôi đi ḍ la đủ chỗ để t́m chỗ mua cho được một chiếc ṿng cẩm thạch như ư. Cuối cùng, tôi đă mua được một chiếc từ một người chuyên bán cẩm thạch cho gia đ́nh của Lan Chi, cô thư kư cũ của tôi.

Miên đă xăm xoi kỹ lắm khi lựa chíếc ṿng này. Anh phân vân giữa hai chiếc ṿng có hai ưu và khuyết điểm khác nhau. Một chiếc không xanh biếc nhưng xanh đều. Một chiếc xanh bíêc nhưng có một vết đen nhỏ. Minh bảo tôi chọn lại một trong hai chiếc. Tôi quyết định chọn cái ṿng không ḥan chỉnh.

Chiếc ṿng theo tôi nhiều năm. H́nh như càng lúc nó càng bóng hơn, xanh hơn trên tay tôi. Nó cũng là đề tài trao đổi với nhiều người quan tâm tới cẩm thạch. Mỗi lần sang công ty YTC làm việc th́ chị Như Ngọc đều nắm tay tôi ngắm nghía chiếc ṿng rồi đem chiếc ṿng xanh ngắt của chị ra khoe. Chị nói là đă có nhiều người trả chị hơn US$10,000 nhưng chị không bán v́ đó là của gia bảo. Chiếc ṿng của tôi để cạnh chiếc ṿng gia bảo của chị Như Ngọc th́ nó trở thành lọ lem, tủi hổ, tôi chỉ muốn rút tay về mà dấu nó đi. Nhưng mỗi lần gặp má của Quế Lan, một đứa bạn thuộc gịng trâm anh thế phiệt th́ tôi lại có dịp nở mũi v́ bà cứ giữ chặt tay tôi mà khen nức nở : “Chi mà có chiếc ṿng đẹp rứa. Chiếc ṿng mới quư làm sao!’

Pang Seng Meng, một đối tác người Singapore của tôi th́ cứ bảo Miên rộng răi để cho tôi sắm một chiếc ṿng quư, thực ra ông không bíêt rằng hồi đó tôi mua nó chỉ có US$500 thôi. Rồi khi có một phóng sự về cẩm thạch, báo đài khắng định là với công nghệ bây giờ, người ta ḥan ṭan có thể làm ra một chiếc ṿng cẩm thạch ḥan hảo, xanh biếc, không chút t́ vết. Vậy là cái t́ vết không ḥan hảo trên chiếc ṿng của tôi làm cho nó tăng giá trị v́ chắc chắn nó là cẩm thạch thật.

Tôi vốn mê thể thao. Hết cầu lông rồi đến tennis. Các ông thầy dạy tôi đều hăm he là có ngày tôi sẽ làm bể chiếc ṿng. Tôi nhớ có lần anh Phúc một đối tác làm ăn lâu năm với tôi hay trầm giọng nói khi nh́n chiếc ṿng : “ Chị cẩn thận. Cẩm thạch mà bể th́ xui lắm. Má tôi làm bể chiếc ṿng cẩm thạch và sau đó là em gái tôi bị tai nạn mất”. Lời anh Phục ám ảnh tôi, tôi sợ chiếc ṿng bể quá. Con gái tôi đi học xa. Ba má tôi đă già, má tôi lại hay bị cao huyết áp đột ngột, tôi sợ chiếc ṿng một ngày nào đó vô t́nh báo hung tin.. Tôi mua cái băng tay để bảo vệ cái ṿng khi chơi thể thao. Tuy vậy, cũng có ngày tôi quên đeo băng tay , vậy là hôm đó tôi chơi không thoải mái, cứ nơm nớp lo sợ. Một hôm tôi nghe được một bài giảng của Thầy Nhất Hạnh, Thầy nói ḿnh lụy cái ǵ, muốn giữ và sợ mất cái ǵ th́ nó giống như những con ḅ của người nông dân, có ḅ th́ sợ mất ḅ, không có ḅ th́ không lo mất ḅ. T́nh yêu cũng là một con ḅ, nhà cửa, xe cộ , tất thảy cái ǵ ḿnh sợ đánh mất th́ nó cũng giống như những con ḅ. Rồi tôi chợt nghĩ có phải tự tôi đang đeo gông vào cổ, không có chíêc cẩm thạch trên tay th́ tôi vẫn là tôi, cớ sao tôi cứ v́ nó mà có khi phải nơm nớp lo sợ nó vỡ, nó xui. Tôi nung nấu ư nghĩ sẽ bỏ nó ra. Ư nghĩ này cũng quyết liệt như khi tôi muốn có nó.

Hôm qua đi chung xe với Thanh, một cô bạn ở gần nhà một tiệm kim hoàn, khi biết ư định tháo bỏ chiếc ṿng của tôi cô bèn bày tôi cách đeo bao nylon vào tay, dùng xà pḥng làm cho trơn để tuột chiếc ṿng ra. Sáng nay tôi làm theo cách cô chỉ. Hơi đau một chút nhưng cuối cùng tôi cũng tuột được chiếc ṿng ra khỏi tay.

Chiếc ṿng đă ra khỏi tay rồi. Tôi không c̣n sợ nó bể, sợ nó báo hiệu một điềm xui xẽo nào nữa nhưng không hiểu sao tôi buồn đến chết lặng cả người. Cái cổ tay trống trơn, h́nh như có nhẹ đi một tí nhưng mà ḷng tôi nặng trĩu. Một cái buồn không lư giải được. Có phải chăng v́ tôi rất con người, tôi vẫn c̣n thích đeo những gông cùm của cuộc đời, vẫn sẵn sàng đau khổ ưu lo cho những cái mà lẽ ra con người có thể vứt bỏ.

Văn Mỹ Lan
Sáng 5/2/07